Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư Hiền giả. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư Hiền giả. Hiển thị tất cả bài đăng

3/1/13

Thư chúc Tết của Duy Phổ Hiền

 
Con chào thầy,

Năm mới con và toàn thể gia đình xin gửi đến thầy lời cầu nguyện sức khoẻ,  bình an. 
Qua thầy chúng con xin gửi lời chúc mừng đến những người theo học phương pháp Duy Tuệ và yêu thương phương pháp Duy Tuệ. 
Cầu mong phương pháp Duy Tuệ sớm hình thành một phương pháp chính thống để ban tặng niềm hạnh phúc cho mỗi con người hiện hữu trên thế gian này. 
Học trò của thầy và gia đình,
Duy Phổ Hiền
1/1/2013

2/1/13

Thư Duyên Tuệ gửi Thầy


Con chào Thầy ạ!
Thầy ơi, con là Duyên Tuệ. Từ hôm bên Thầy về mỗi khi đi làm về con cứ hay nhìn skype xem Thầy có online không. Con tự hỏi Thầy có đau cổ không, thầy có khỏe không, thầy khám bệnh có sao không, thầy ăn có ngon không, mấy hôm nay thầy có làm việc mệt không… Con nhớ Thầy, nhớ cô Tịnh Tuệ, nhớ mọi người và nhớ không gian bên Thầy. Con mong Thầy, cô và mọi người khỏe manh...
Con định bụng lên skype gặp Thầy sẽ nói những gì đó cứ ào ào bên trong, sẽ cảm ơn Thầy vô cùng nhiều, hoặc có thể con lại đứng im lặng nhìn nick skype của Thầy sáng hoặc không sáng và  tự nói chuyện với Thầy.
Nhưng Thầy ạ, con lại tự thưởng thức cảm giác không nhìn thấy skype của Thầy, ko nói chuyện với Thầy,mà mỗi khi nhìn hình thầy hay nhớ đến thầy, bất kể khi thầy cười hay lúc thầy suy tư, con lại khóc. Con thấy dòng nước mắt ấy cứ ào ào. Con khóc rất nhiều từ bên trong, cảm giác lúc nào cũng có thể chạm đến và dòng nước mắt ấy tuôn chảy. Cứ như  thể dòng nước mắt ấy vô cùng tận, con không phân tích rõ đó là gì, nhưng trong ấy có một thứ tình thì phải, tình thương với tất cả. Và trong khoảng ấy con thấy rõ có nguồn năng lượng chảy trào trong mình…
Thầy ơi, ông con thay đổi nhiều quá, ông hay đọc sách nho giáo, hay nghiền ngẫm triết lý, mà giờ ông khác quá, mỗi ngày con đều gọi điện nói chuyện với ông. Ông con nói là sao lạ quá, từ hôm về ông cứ vui vui, không lo lắng gì nữa, dù lúc trước con cháu, suy nghĩ làm ông vướng bận, lo toan. Hay thời gian trước con mang sách đĩa về nhà, các cô của con cũng hay đi xem thầy và cúng bái, vì thế con không gắng thuyết phục mọi người. Con chỉ thầm lặng quan tâm từ trong mình và mong thực hành để lấy cuộc sống của chính mình  thuyết phục mọi người. Sau khi ông con về nhà, mọi việc cũng đổi thay nhiều, mọi người cùng ngồi nghe pháp âm và bắt đầu quan tâm, như làn gió mới thổi vào vậy thầy ạ.
Lúc đầu con có ý định chuẩn bị cho mọi người trong gia đình, chuẩn bị cho ông những ngày bình an, ý kiến các cô chú nhiều lắm, rằng đi Thái không có gì để du lịch...thế mà giờ mọi người dần ổn cả. (mà thực tế, nhìn lại mình, con thấy chính mình còn có rất nhiều những áp đặt lên cái gọi là quan tâm đến ai đó. Con sẽ đặt câu hỏi và sẽ cần xử lý những việc này.)
Thời gian này, có một điều con đang quan sát và đặt câu hỏi xung quanh dó. Con tạm gọi là linh cảm. Thầy ơi, thời gian trước đến bây giờ, càng lúc càng rõ nét. Nhiều khi con ngửi thấy một loại mùi, nó đặc trưng như mùi hương quyện với đất lạnh và gì đó, có lúc con thấy cả tuần, có lúc dày đặc trong một vài ngày. Lần đầu tiên con thấy mùi này là lúc con ngồi cả đêm bên quan tài của bà (cách đây mấy năm), bà là chị gái của ngoại con. Căn nhà trống hoắc giữa cánh đồng. Mọi người mệt nên ngủ lịm hết, hồi ấy tính con nhát, mà con ngồi cả đêm, thắp nến và nói chuyện với bà. Con quí và thương bà nhiều, nhưng những lúc ấy tâm trí vắng bặt cảm xúc, con nói chuyện với bà về cuộc sống ai cũng phải thế, bà đừng lưu luyến gì... Mùi hương hôm ấy cả đêm có lẽ làm con nhớ. Nhưng sau này, khi mùi ấy quay trở lại, con thắc mắc sao cả ngày con chỉ thấy mùi ấy. Gần một tuần liền. Sau đó con nhận tin bác con mất ở xa cũng được một  tuần mà mọi ngưuời dấu không báo.
Rồi những lần sau nữa, mỗi khi ai chuẩn bị đi con đều nhận được mùi ấy, con bắt đầu rà soát từng người mà con quen biết. Khi thấy hình ảnh ai con đều kiểm tra đầu mình có ổn không. Rất nhiều lần chính xác. Hay khi mẹ của Tuệ Linh mất con cũng thấy mùi này thầy ạ.
Ba ngày nay, mùi này lại dày đặc, con kiểm tra mọi người đều thấy ổn, nhưng con quan tâm đến bà là chị gái của nội con. Thường ngày bà khỏe, khi con kiểm tra thì con cứ lăn tăn, con gọi điện về nhà hỏi thăm bà thì được biết bà mê man ba ngày, không biết bà có qua khỏi không. Và ở nhà mọi người đang rất rối.
Những lần trước, mỗi khi thấy mùi này, trong con gợn lo lắng thầy ạ, con tìm cách tự trấn an. Đến lần này con thấy mình tĩnh hơn. Con đặt câu hỏi hay con đã chấp nhận ai cũng phải ra đi và tuổi bà cũng đã cao. Hay bà chưa hẳn gần gũi và bên cạnh con nhiều nên cảm giác xót xa không nhiều. Hay con đã chấp nhận và bớt dần những luyến ái, chia xa…Và lúc này con chỉ biết âm thầm cầu nguyện, con cầu nguyện bà bình an trong mọi hoàn cảnh.
Thầy ơi, con muốn hỏi, con gọi là linh cảm hay sự thấy, vậy khi mình thấy, mình có thể cố gắng đưa mình vào sự trống không và đẩy năng lượng và trợ lực để làm thay đổi vấn đề theo chiều hướng nào đó được không. Hay mình có thể tác động được điều gì không. Hay trong những trường hợp này mình đưa mình vào sự tĩnh lặng và âm thầm cầu nguyện…
Và khi thấy mùi này, cách giải quyết tốt nhất là gì ạ?
Thời gian này con quan sát cũng nhiều cái hay thầy ạ. Con đang quan tâm đến điều này nữa, con thấy bên trong mình rất tự động. Tự động làm điều này, điều kia, nhiều khi làm xong con ko biết để làm gì, nhưng ngay sau đấy việc con vừa làm lại là cần thiết. Gần như tính thấy đã tự làm việc đó thầy. Con kiểm tra cả những cái lúc trươc mình thích và không thích, giờ cũng vắng bặt. Giờ con cứ làm, thấy cần làm, tự làm vậy thôi, thử đấy cảm xúc rất thích, hay không thích gì đó cũng không có. Chỉ thấy rõ tự làm, cần làm và tự động vậy thôi. Từ sáng,  qua trưa, qua tối… Con cũng dùng cuốn sổ đi ghi lại những  việc trong ngày cần làm, những ý tưởng, những điều nổi trội con quan tâm. Mỗi ngày con đều rà soát nhanh lại và mới bắt đầu làm việc. Hoặc khi thấy một điều gì mới mẻ, một cái thấy nào đó lại ghi vào sổ.
Con tự nhắc mình, mỗi ngày qua đi, mình hiện hữu nơi này là một nhân duyên gì đó, những sự đổi thay với chính mình rất nhiều, nhưng những suy tư cũng chất chồng, những  suy tư này không làm con mệt mỏi, mà dường như nó là điều nhắc con phải đi, đi mãi, phải thực hành mọi lúc. Con không đồng hóa kết quả là gì, con chỉ biết mình phải đi.
Con lan man nhiều quá phải không thầy. Con cứ viết và gửi thầy vậy thôi. Và nhớ thầy con thấy con chạm vào dòng nước mắt bên trong cứ ừng ực tuôn chảy không ngừng. Con biết lời cảm ơn là không bao giờ đủ. Chúng con cảm ơn thầy vô cùng nhiều. Dù con đang bắt đầu từ điểm nào, con sẽ từng ngày, từng giờ cố gắng và bước đi. Và sẽ luôn nhớ cảnh giác mình. Con nhớ mãi câu thầy nói. Còn vô vàn điều chưa biết, vô vàn điều. Nên chúng con sẽ bước đi mãi. Con cảm ơn những nhân duyên cho con được hiện hữu và được học Thầy.

Thầy ơi, con chúc thầy mạnh khỏe, mạnh khỏe…
Hà Nội, 27/11/2012
Con Duyên Tuệ

Thư của Phạm Hải Đăng


Chào Thầy Duy Tuệ!

Con tên là Phạm Hải Đăng, năm nay con 20 tuổi, hiện là sinh viên năm hai nghành sư phạm Toán. 

Con may mắn được một người bạn giới thiệu cho con biết về phương pháp Duy Tuệ và tìm hiểu về phương pháp khai mở nhận thức của con người. Qua đó con đã nghe và đọc thêm nhiều bài giảng của Thầy, Vườn Hoa Mơ Uớc và Hành Trang Vào Đời là hai bài giảng mang con đến với thầy

Tuy những bài giảng VHMU Thầy giảng cho các em nhỏ, nhưng con thấy những bài giảng ấy rất thiết thực và có ích không chỉ đối với các em nhỏ mà có thể áp dụng cho mọi người, và con cũng áp dụng nhiều đối với bản thân mình, hằng ngày con đều cầu nguyện cho ba mẹ và người thân trong gia đình mình. Con thấy tâm mình bình thản hơn và có nhiệt huyết làm việc hơn, từ đó con có nhiều niềm vui và yêu thương cuộc sống này hơn.
Con rất mong Thầy cho con tên Ánh sáng, cho con một điểm tựa vững vàng trong cuộc sống. Con cảm ơn Thầy.
Phạm Hải Đăng 
Long Xuyên, ngày 18, tháng 10, năm 2012 

Thư của Tuệ Ly Kiến


Con chào Thầy,

Con đã về tới Nam Định rồi. 

Con tự hỏi sao em Tuệ Công Đức Lực và Duy Quý Tự Do lại thông minh như thế. Hai em làm con hết sức ngạc nhiên. 

Duy Quý Tự Do thỉ cần thêm một vài thử thách nữa, nhưng đó là người thông minh tiềm ẩn và tột đỉnh. 

Còn Tuệ Công Đức Lực thì con không thể diễn tả nổi, em đó cứ như là cánh tay của thầy, thầy nói gì em ấy cũng hiểu, chị em con nói chuyện nhiều với nhau. Lúc Thầy trò ngồi ăn trưa trước khi đoàn về, mọi người nghe thầy giảng và cứ thấm thía rồi hiểu dần nhưng Tuệ Công Đức Lực đón nhận hết những gì thầy nói. Con đã tròn mắt ngạc nhiên và thầy cũng thấy hai ch em con nhìn nhau. Con không nhớ nổi em đã nói câu gì nữa nhưng con thấy bùng nổ khi con gặp Tuệ Công Đức Lực.

Học trò của thầy,

Tuệ Ly Kiến
Trở về sau đợt trải nghiệm tại Pattaya, tháng 11/2012

Thư gửi Thầy của Nguyễn Thị Thà


Thưa Thầy,

Con tên là  Nguyễn Thị Thà, cách đây khoảng hai tuần con có cơ hội được biết về thầy, khi theo các anh chị đến thăm Gia đình Duy Tuệ tại Câu lạc bộ Trần Nhân Tông Thủ Đức. Được nghe  những  anh chị  sẻ chia con đã học hỏi được rất nhiều điều. Và con nhận thấy con đường mà con hằng tìm kiếm là chính nơi đây.

Con theo đạo Phật từ rất sớm vì con nghĩ đạo hướng con đến tính thiện. Nhưng cái con cần còn nhiều hơn thế, dù con ăn chay, dù con đọc kinh nhưng đầu óc con vẫn không bình lặng. Con muốn đầu óc con luôn tĩnh giữa cuộc sống vốn dĩ chông chênh này, và con hiểu đầu óc con chỉ tĩnh khi con kiểm soát được nó. Nhờ thầy soi sáng chỉ dẫn thêm cho con.

Đôi lúc con thật sự không biết mình là ai cả, con không có sở thích gì đặc biệt, mọi cái chỉ là thoáng qua. Con chưa hề đeo đuổi chuyện gì bằng quyết tâm của mình cả, ngay cả sự học hành. Tất cả đến với con một cách ngẫu nhiên.

Từ bé con đã vô cùng nhạy cảm và con có lòng yêu thương con người, con có thể từ bỏ một điều gì đó mà con thích chỉ cần tốt cho người thân của con. Càng lớn con càng có cảm giác mơ hồ về mình, đôi lúc con thấy mình như không thuộc về thế  giới này, đôi lúc con lại thấy mình vô dụng, nhưng có một điều con luôn tin, luôn nghĩ là con khác với những người khác.

Con có tham vọng, nhưng điều đó chỉ có tác động giúp con vươn lên, con thích tiền nhưng không vì nó mà con sẵn sàng làm tất cả, làm bất cứ việc gì con luôn cân nhắc và chừa cho mình một con đường để lui. Mọi người hay nghĩ con lo xa, con cũng thấy lạ vì điều đó, vì con không có  ham muốn nhiều về cuộc sống, con không yêu cuộc sống này thầy ạ, không phải vì con mệt mỏi mà con muốn chấm dứt nó vì con sợ hãi nó, ngồi viết mail cho thầy mà con không biết làm sao để diễn đạt cho thầy hiểu con cả. 


Hiện bây giờ con sống rất tốt ngày đi làm tối đi học, nhưng con biết đó không phải là điều cơ bản của con, con làm như vậy vì con muốn mẹ con vui, không lo lắng cho con. Con năm nay đã  24 tuổi rồi, lúc trước mọi người ai cũng bảo con tính tình giống một đứa trẻ cả, cười đó khóc đó, rồi lại quên, sau tết này, tự nhiên con thấy mình tĩnh lặng, một  sự thay đổi lớn trong người con, con không còn hay cau có, giận dữ hay buồn phiền nữa. Nhưng con vẫn cảm thấy hoài nghi về mình. Thầy mong thầy hãy giúp con nhìn  ra con là ai.

Con luôn có tư tưởng rất kì lạ đó là khi mẹ con mất, sau khi lo lắng mọi thứ xong con sẽ đi theo mẹ con, con sợ người khác chết lắm, nhưng con lại không lại không sợ con chết. Khi đi ngoài  đường gặp đám ma con luôn cảm thấy rất sợ hãi, khi đi trên xe, xe  có mùi khét mọi người nháo nhào, thì con lại điềm tĩnh ngồi đó, đôi lúc con thấy mình thật mâu thuẫn.


Con có thể  đối xử tốt với người khác nhưng trong tâm con lại không yêu thương họ, như vậy có phải giả dối không thầy, hay vì con thích làm cho người khác ngộ nhận, con ít nói về con cho người khác nghe con sợ họ hiểu mình.


Con là con gái út trong một gia đình 4 anh em, mẹ con là vợ hai của người  ta. Năm 43 tuổi mẹ con mang thai con mà không biết, sau đó sinh ra con khoảng 2 tuổi thì cha con đi ra nước ngoài cùng gia đình của ba. Từ đó con không còn được gặp hay liên lạc gì với ba con nữa, dù con luôn cố gắng tỏ ra mình rất ổn rất  tốt, khi sống không có ba, nhưng mà không ai biết con thèm lắm một tiếng gọi ba.


Mẹ con tảo tần nuôi bốn chúng con khôn lớn, chị cả lập gia đình là một chuỗi bất hạnh, gia đình chồng không yêu thương, chồng suốt ngày say xỉn đánh đập, chị suốt ngày đi làm kiếm tiền mà nghèo vẫn nghèo, khi đứa con thứ 3 của chị chưa tròn hai tuổi thì chị bị chồng đánh vào chỗ huyệt và chết, sau khi chị chết.

Giữa mẹ và anh kế cách con 10 tuổi đã xảy ra một cuộc chiến, vì một lời nói vô tình của mẹ con mà anh con giận, lúc đó gia đình con gồm ba người (con, anh con và mẹ con, chị kế anh con đã đi nước ngoài) mà không khí nặng nề vô cùng, không có tiếng cười  không một  bữa ăn chung, tuổi thơ của con là những  giọt nước mắt trong sự cay nghiệt của anh con, đánh, đạp  đổ, chửi mắng. Nhưng  bây giờ sau khi con rời nhà đi học, con vẫn muốn trở về nhà, dù khi đó con nghĩ rằng khi đi con sẽ không bao giờ trở lại, khi con học cấp 3 đã bao lần con muốn tự chấm dứt  cuộc sống của mình  nhưng con không thể, vì con sợ mẹ con đau lòng.


Bây giờ dù đã xảy ra bao nhiêu việc, con cũng vẫn rất yêu thương gia đình con, mỗi lần vào chùa điều đầu tiên là con luôn cầu mong cho gia đình con bình yên, đôi lúc nghĩ lại chuyện lúc trước con lại uất ức và khóc, nhưng con không oán giận, con có thể làm tất cả vì gia đình của mình. Con nghĩ sở dĩ anh con đối với con như vậy là vì lúc trước anh con cũng có một tuổi thơ đầy nỗi đau khi ở mướn dắt trâu cho gia đình cậu con. Giờ thì anh con cũng đã yêu thương con, chúng con có thể ngồi nói chuyện với nhau rồi, anh con ngày đó hung dữ 20 thì giờ giảm còn khoảng hai phần rồi, đó là một điều rất đáng mừng.


Gia đình con giờ chỉ còn mình con chưa lập gia đình, con luôn cố gắng để mình có thể có một gia đình thật tốt thật hạnh phúc, để mẹ con không phải lo lắng cho con và  để các con con có một tuổi thơ bình yên. Nhà con ngoài chị ở nước ngoài ra thì hầu như tất cả anh chị con đều không có một gia đình hạnh phúc, anh con cũng đã gãy gánh một lần.


Lâu lắm rồi con mới ngồi nhớ lại và trải lòng ra với một ai đó, con cảm ơn thầy đã lắng nghe con, trước giờ ai gặp con cũng bảo con là người vui vẻ dễ gần, và là người vô cùng hạnh phúc thậm chí họ còn ao ước được như con, nhưng họ đâu biết trong lòng con luôn có một vết sẹo vẫn còn mưng mủ và con luôn muốn chạy trốn nó, những điều con kể cho thầy chỉ là tóm lược, thực sự khi trải qua thì nó rất kinh khủng.

Từ nay con gặp được thầy rồi, con tin thầy là người cuối cùng nghe những  tâm sự buồn này. Từ giờ cuộc đời con sẽ bước sang một trang mới, không giận, không hờn,  không oán trách. Cầu  xin thầy hãy giúp con, xin thầy hãy đặt cho con tên ánh sáng, để giữa bộn bề cuộc sống này, con có thể nương vào đó để lòng mình luôn thanh thản.


Thưa thầy, con cảm ơn thầy vì đã đọc mail con, con chờ đợi sự nhiệm màu từ thầy.


Nguyễn Thị Thà
10/02/2012



27/12/12

Thư gửi Thầy của Tuệ Thái Thuỷ Châu



Thư gửi thày Duy Tuệ!

Hà Nội đang bước vào những ngày đầu đông, khoảnh khắc chuyển giao giữa Thu và Đông luôn mang đến cho con người ta sự cô đơn và lạnh lẽo bởi khí trời âm u và làn mưa phùn lạnh buốt. Nhưng riêng con, mùa đông năm nay lại mang đến cho con một luồng sinh khí mới. Đó là cái tên TUỆ THÁI THỦY CHÂU, cái Tên Ánh Sáng này dường như đã mang đến cho con một chút lửa để xóa tan sự lạnh giá của mùa đông và một trái tim nồng nàn biết yêu đời, yêu người…

Trước hết con xin nguyện cầu cho thày cuộc sống bình an, sức khỏe và hạnh phúc. Cảm ơn thày đã cho con biết được những cuốn sách hay, được nghe những bài giảng thật hữu ích. Bên cạnh đó con cũng còn phải cám ơn một người, người đó vừa là chị, vừa là đồng nghiệp và cũng là người thày đã tận tình hướng dẫn và dìu dắt con khi con mới chập chững làm quen với môn học của thày, chị là TUỆ BẢO TÁNH - người có một nghị lực phi thường và một tấm lòng bao dung.

Thưa thày! Trên đời ai cũng phải trải qua những cung bậc của cuộc sống “HỈ NỘ ÁI Ố”. Con cũng vậy, nhưng không phải vì vất vả, mất mát hay muốn tìm sự cân bằng của cuộc sống mà con theo học phương pháp của thầy. Con theo học thày đơn giản chỉ vì con đọc được trong con người thày có cái tâm và cái tầm, con muốn lưu giữ một cái tâm trong sáng và một cái tầm để nhìn đời, nhìn người mà thôi.

Từ khi đọc những cuốn sách và được nghe CD bài giảng của thày, con dần đã biết lắng nghe, không còn tranh cãi như trước nữa, con đã biết đứng sang một bên sau mỗi cuộc tranh cãi và rồi con nhận ra rằng tất cả những người đã và đang tranh cãi với con không phải là những người xấu, chẳng qua vì họ chưa học được cách lắng nghe để kiềm nén bản thân. Bên cạnh sự lắng nghe đó con cũng đã phần nào học được sự kiểm soát lời nói, con không còn thấy bất an hay căng thẳng trước những lời nói khó nghe hay những việc làm khó giải quyết nữa. Các phương pháp khai mở của thày đã giúp cho con đạt được kết quả cao, giúp con tìm ra con đường sống không khổ đau và một tình thương bao la vô tận. Hiện tại phương pháp này đã mở ra cho con một con đường hạnh phúc để con đi tới một cuộc sống hoàn mĩ cả về vật chất lẫn tinh thần.

Lời cuối, một lần nữa, con xin cảm ơn thày đã ban cho con cái tên thật đẹp và thật ý nghĩa, nó như một hạt giống tâm hồn đang cần con vun xới và chăm sóc, chắc chắn nó sẽ mãi theo con đến hết cuộc đời này. Con xin hứa sẽ luôn sống tốt để xứng đáng với cái tên thày ban cho “TUỆ THÁI THỦY CHÂU”.

Hà Nội, 17/12/2012
TUỆ THÁI THỦY CHÂU

21/12/12

Thư của Tam Mụi Tri ân Thầy

Thầy ơi!  
Con Tam Mụi, Thầy có khỏe không? Con về tới Hà Nội tối ngày 18/12 kết thúc một chuyến đi công tác hết sức tốt đẹp Thầy ạ. 

Hôm nay con viết thư thăm Thầy cũng là để Tri ân Thầy nhân ngày 21/12. Con rất tiếc là không ở lại được tới ngày này. Nhân dịp này con không biết nói gi hơn ngoài lời chúc tốt đẹp nhất gửi tới Thầy. Cầu mong Thầy luôn luôn mạnh khỏe và an lành. 
Gặp được Thầy lần này con thật sự không còn gì phải hối tiếc nữa, bởi vì đối với con một ngày được ở bên cạnh Thầy cũng là bằng cả Trăm năm. Đối với cuộc đời con đó là một ân huệ vô cùng to lớn. Con xin ghi nhớ suốt đời này, và con chỉ biết nói với Thầy rằng:Từ trong sâu thẳm đáy lòng mình con vô cùng ngưỡng mộ và tôn thờ Thầy bằng tất cả trái tim và tấm lòng thành kính như một vị lãnh tụ vĩ đại về tâm linh của dân tộc Việt Nam. Con xin nguyện một lòng đi theo con đường của Thầy, tùy theo sức lực và điều kin hoàn cảnh của bản thân Con nguyện sẽ đem hết sức mình cống hiến và phụng sự cho sự nghiệp mà Thầy đang trao truyền cho nhân loại. Phần đời còn lại con sẵn lòng chia sẻ với những ai có nhân duyên những trải nghiệm thú vị của cuộc sống nếu biết ứng dụng phương pháp Duy Tuệ vào mọi hoàn cảnh và mọi lĩnh vực công tác của mình.
      
Về phần con sẽ mãi mãi ghi nhớ cảm giác êm đềm và ấm áp khi ở bên Thầy dù là trong mơ hay là ở ngoài đời thật. Cảm giác ấy con sẽ mãi mãi mang theo suốt cuộc đời này, và cũng sẽ chìm sâu trong đó bởi con hiểu và tin rằng đó chính là sức mạnh, là ánh sáng và tình thương của Thầy truyền cho con. Con biết là cám ơn Thầy ngàn lần chưa đủ nhưng con vẫn phải nói lời cảm ơn Thầy, cám ơn Tạo hóa đã thấu hiểu tấm lòng thành của con và ban tặng cho con phần thưởng vô giá.

Con xin tạm biệt Thầy,
Kính chúc Thầy luôn luôn mạnh khỏe.
Tam Mụi.

26/11/12

Viết về Thầy - Nhân ngày tri ân những người Thầy

Thầy là người thầy theo nghĩa thầy dạy tôi những điều chưa biết, thầy như người mẹ với tình yêu, sự kiên trì và chịu đựng không có giới hạn, thầy là ai mà khi ở bên thầy ai cũng hồn nhiên trở lại, thầy không giống ai ở chỗ khó ai có thể mở ra cho người khác niềm cảm hứng hứa hẹn không điểm dừng với chính đời sống của họ như thầy. Một chữ “thầy” không nói đủ về thầy. Thầy không nằm trong một từ ngữ nào tôi đã biết để gọi người khác. Khi tìm hiểu toàn cảnh lịch sử và văn hóa Việt Nam, tôi thấy thầy đến từ ngàn năm trước, tôi thấy thầy đến từ ngàn năm sau.



Tôi gọi đây là người thầy cuối cùng nhân nhớ đến một câu chuyện có tựa đề “Người thầy đầu tiên”. Câu chuyện nói về một người thầy chỉ vừa biết đọc, biết viết nhưng đã truyền cảm hứng cho một bé gái mồ côi ở một vùng nông thôn nước Nga học lên thành một viện sĩ. Lực đẩy cho người học trò trong câu chuyện này đi tới là tình yêu và niềm tin mà người thầy đặt nơi cô. Người thầy tôi đang học ở đây là người thầy cuối cùng của tôi theo nghĩa thầy đã chỉ ra cho tôi thấy cái gì bao trùm lên mọi kiến thức sách vở và tạo nên sức mạnh thực sự cho con người. Nếu tôi còn đến trường đi học nữa thì mọi hình thức học để lấy kiến thức cũng chỉ là những bài tập tôi làm để học với người thầy cuối cùng này: khám phá cái nằm ngoài kiến thức. Người thầy cuối cùng của tôi có gì giống “người thầy đầu tiên” trong câu chuyện? Họ đều làm người học nhớ đến trước hết ở sức mạnh tình yêu.

Tôi đã đọc nhiều câu chuyện giống như vậy và tự hỏi tại sao những lời nói đơn giản như vậy lại có thể để lại ấn tượng sâu sắc cho họ đến mức ấy. Nhưng khi gặp thầy, tôi như được giải đáp. Không chắc tôi đã nhìn đúng về lý do tạo nên những trạng thái cảm xúc đó nơi họ nhưng tôi biết việc cảm nhận được một tình thương lớn lao từ người khác có thể làm một người có những biểu hiện giống như vậy.

Tôi nghĩ hoài về thầy tôi. Thầy nói về dân tộc và thầy khóc. Tôi không hiểu được cảm xúc của thầy và tôi biết đó là vì tình yêu của thầy lớn ngoài mức mà tôi có thể hiểu được. Tôi đọc bài thầy viết cho Tuệ Nhân Ái, cuối thư  thầy nói “Thương con như con gái ruột của thầy”. Những người đọc thư thầy viết cho mình, những người đã ở bên thầy và có cảm giác thầy như cha, như ông của mình, hay chứng kiến thầy nói chuyện với người thân của thầy không khác gì nói chuyện với mình sẽ hiểu câu nói này. Tôi chỉ nhìn cách mẹ tôi chăm sóc con tôi mà đã không hiểu tại sao bà lại có thể thương con tôi nhiều bằng hay còn nhiều hơn là thương tôi và tình yêu ấy ở đâu ra, thì việc thầy thương từng người thầy gặp giống như người thân của thầy, tôi biết là có thật, nhưng vẫn không thể hình dung tình thương ấy nhân lên cho cả một dân tộc thì nó lớn đến mức nào. Hình ảnh thầy nói chuyện về việc thực hành của chúng tôi, đêm gần khuya, mọi người ngủ gà ngủ gật sau một ngày dài đi chơi, thầy vẫn nói, chìm trong suy tư, tôi không nhớ thầy nói gì, tôi chỉ nhìn gương mặt thầy, nhớ sự suy tư của thầy và cảm nhận tình yêu ở đó.

Ở bên cạnh thầy, tôi được trải nghiệm một thứ tình yêu chưa từng có. Đó là vui khi nhìn thấy người khác được yêu thương. Trước nay tôi chưa bao giờ tránh khỏi cảm giác hơi ganh tị khi bố mẹ chăm sóc em tôi, lo cho em tôi nhiều hơn tôi. Vậy mà khi tôi thấy thầy dành nhiều thời gian để nói chuyện với những người cần nói, tôi lại thấy vui, như là tình yêu của thầy qua ai đó vẫn chạm đến tôi. Như làn gió mát chạm vào da thịt, đó là tình yêu của Tạo hóa, chạm đến tất cả mọi người, và ai nhận ra tình yêu đó sẽ thấy vui hơn. Tôi hiểu ra rằng khi thầy nói tình yêu của thầy rất lớn, tùy mức sẵn sàng của từng người mà thầy đưa (trong bài giảng “Tạm quên đi tất cả, chỉ giữ lại tình yêu”), là thầy đưa theo cách của Tạo hóa, tình yêu có sẵn ở đó rồi, tùy mình cảm nhận được bao nhiêu.

Tình yêu của thầy là tình yêu không cần đền đáp, nhưng khi tôi tự hỏi mình có muốn trả lại tình yêu vô điều kiện đó hay không, trả cho ai, trả như thế nào, thì tự nhiên tôi rơi vào một thế giới mênh mông, không ý tưởng, với một cảm xúc kỳ lạ, không có điểm tận cùng.

Thầy là người thầy theo nghĩa thầy dạy tôi những điều chưa biết, thầy như người mẹ với tình yêu, sự kiên trì và chịu đựng không có giới hạn, thầy là ai mà khi ở bên thầy ai cũng hồn nhiên trở lại, thầy không giống ai ở chỗ khó ai có thể mở ra cho người khác niềm cảm hứng hứa hẹn không điểm dừng với chính đời sống của họ như thầy. Một chữ “thầy” không nói đủ về thầy. Thầy không nằm trong một từ ngữ nào tôi đã biết để gọi người khác. Khi tìm hiểu toàn cảnh lịch sử và văn hóa Việt Nam, tôi thấy thầy đến từ ngàn năm trước, tôi thấy thầy đến từ ngàn năm sau. Khó để nói thầy là ai nhưng tôi biết một điều, thầy là ơn phước cho dân tộc Việt Nam. Và tôi như không thể tin trong gần 90 triệu người Việt Nam của thời tôi đang sống, ở một điểm nối giữa nghìn năm trước với nghìn năm sau, tôi lại được học trực tiếp với thầy.

Tuệ Bảo Tánh
Hà nội, 20/11/2012

25/11/12

Một phút dâng trào nước mắt và sung sướng tột độ

Thầy em (thầy Duy Tuệ) đã giúp anh đấy và anh đã có một phút rơi vào trạng thái mà có lẽ cả cuộc đời không bao giờ có được. Anh bảo không biết diễn tả như thế nào nhưng anh ví dụ đơn giản thế này cho em hiểu là hôm đó anh nghe một bài anh không nhớ chủ đề nhưng nói về sự đau khổ, trong một phút anh đã trào nước mắt và sung sướng tột độ...


Kính gửi Thầy! 

Con vẫn chưa khỏe hẳn để viết thư dài cho Thầy. Nhưng có việc con muốn chia sẻ ngay với Thầy và chị Tuệ Tri. 

Năm ngoái có một người bạn của con ly dị với vợ sau 13 năm chung sống và có hai mặt con. Cả anh và chị vợ là những người bạn thân của con hơn 10 năm nay và con có thời gian sống nhờ tại nhà anh chị nên con thương cả anh và chị như chính người thân của mình. 

Khi anh ấy khủng hoảng nhất, con đã nói chuyện với anh ấy và gửi các bài nói chuyện của Thầy cho anh. Sau đó khoảng 8 tháng, hôm nay anh đã qua thăm con và hai anh em đã nói chuyện với nhau hơn 3h. Anh đã thay đổi hoàn toàn từ hình dáng bên ngoài đến tính cách, hành vi, lời nói. 

Anh nói: Thầy em (Thầy Duy Tuệ) đã giúp anh đấy và anh đã có một phút rơi vào trạng thái mà có lẽ cả cuộc đời không bao giờ có được. Anh bảo không biết diễn tả như thế nào nhưng anh ví dụ đơn giản thế này cho em hiểu là hôm đó anh nghe một bài anh không nhớ chủ đề nhưng nói về sự đau khổ, trong một phút anh đã trào nước mắt và sung sướng tột độ, em cứ hình dung cảm giác là Việt Nam luôn mơ ước vô địch thế giới về bóng đá và khi đó anh thấy lá quốc kỳ Việt Nam kéo lên, quốc ca ngân lên, tim anh vỡ tung ra, nước mắt anh trào ra. Cảm giác ấy là cảm giác sung sướng không diễn tả được, anh chỉ có một phút - đúng một phút, hạnh phúc trào nước mắt và tim như vỡ tung ra. 

Cảm ơn em và Thầy đã mang lại cho anh cảm xúc ấy.

Anh nói rất nhiều chuyện nhưng sau khi chia tay vợ và đi vòng quanh thế giới trong hai tháng, kết hợp với nghe bài giảng và thực hành theo những hướng dẫn của Thầy anh ấy đã thực sự thay đổi. Chính anh ấy lại nói thêm cho con nghe nhiều điều anh nghe từ Thầy giảng mà con đã bỏ qua. 

Khi mới ly dị anh ấy bị trầm cảm và khủng hoảng tinh thần và con rất sợ anh bị điên hay có những hành xử tiêu cực nhưng hôm nay gặp lại anh ấy là một con người hoàn toàn khác. 

Con xin cảm ơn Thầy và chị.
Con Tuệ Hạnh Tích
25/11/2012

9/11/12

Làm thế nào để cảm hóa người thân trong gia đình học và thực hành phương pháp Duy Tuệ?


Kính gửi Thầy Duy Tuệ

Con là Duy Đăng Phước. Từ ngày gặp Thầy tại Thái Lan về đến nay con cứ băn khoăn một điều: Không biết làm thế nào để cảm hóa được những người thân trong gia đình mình học và thực hành phương pháp Duy Tuệ? 

Trước đây, ngày mới tiếp xúc với các bài nói chuyện của Thầy, con thấy hay quá, con đã chạy đi sao in một loạt bài của Thầy cho nhiều người nghe. Một số người có hồi âm lại là nghe rất hay. Nhưng rồi họ cũng không có yêu cầu gì thêm thì con biết là họ chỉ nghe cho vui thôi nên không liên lạc lại.
 

Đối với những người thân trong gia đình con (như vợ, con gái, con dâu, con trai, con rể) thì con cố gắng thuyết phục bằng nhiều cách: In sao đĩa CD, mua sách về, thường xuyên trao đổi và nói lên những thay đổi của con, những lợi ích về thực hành phương pháp Duy Tuệ... Những thay đổi trong lối sống của con cũng cảm hóa được những người trong gia đình một phần nào, nhưng không nhiều. Con nghĩ những hạnh phúc mà con được hưởng từ ngày học phương pháp Duy Tuệ đến nay thật vô cùng lớn. Con không muốn chỉ một mình con được hưởng hạnh phúc này. Nếu mọi người trong gia đình cùng học và thực hành phương pháp Duy Tuệ thì cuộc sống sẽ tươi đẹp biết bao nhiêu. Con rất muốn ít nhất những người thân trong gia đình cùng được hưởng cái hạnh phúc này. 

Thú thật với Thầy mỗi khi đọc sách  hay nghe các bài giảng của Thầy là con thấy hạnh phúc lắm. Con nghĩ mình “tài hèn, sức mọn” không dám mơ ước sẽ làm được những việc lớn. Con chỉ ước ao dân tộc mình đừng bỏ phí cái tài sản lớn lao mà Thầy đã truyền trao cho các hiền giả Minh Triết lâu nay. Những tài sản vô giá của Việt Nam ta nhiều lắm, trong đó có hoc thuyết Duy Tuệ. Rất may hiện đang có một tầng lớp trẻ Việt Nam là các hiền giả Minh Triết trẻ đã tiếp thu được những tinh hoa của Thầy truyền trao. Công ty CP Đầu Tư Giáo Dục Minh triết đã ra đời kịp thời và đang lãnh trách nhiêm lớn lao này.
 

Mấy ngày hôm nay trong gia đình con xảy ra một việc nhỏ, nếu cả nhà đã học Minh Triết thì chắc sẽ giải quyết nhẹ nhàng. Nhưng tiếc thay vì chưa học phương pháp Duy Tuệ nên mới xảy ra rắc rối. Số là bố đẻ đứa con dâu nhà con mất cách đây mấy năm, đã thiêu và cho vào lọ để ở nghĩa trang Văn Điển. Gần đây bên nội nhà nó đi gọi hồn, ông thầy phán là bố con về kêu ông ấy ở đó nóng lắm, phải dời đi chỗ khác. Họ quyết định phải đưa lên nghĩa trang Bất Bạt ở Hà Nội. Nếu phải đưa lên đó thì riêng tiền mua đất đã tốn 23 triệu đồng. Hiện nay kinh tế nhà nó đang khó khăn vậy mà phải chạy cho được số tiền đó vì lời một ông thầy bói thì quả là vô minh. Con ngăn cản không được vì đó việc của nhà họ. Con cảm thấy mình bất lực vì các tệ nạn mê tín ngày càng phát triển. Bây giờ là thời đại nào rồi mà họ vẫn còn tin vào những điều vu vơ như vậy.
 

Nhiều khi con cảm thấy sốt ruột, nóng vội. Muốn làm sao ánh sáng của môn học Duy Tuệ lan truyền thật nhanh, thật rộng trong dân chúng để cho dân mình đỡ khổ vì những chuyện không đâu vào đâu mà lại tốn kém tiền của. Công ty Minh Triết của mình là lực lượng người trẻ, tâm huyết, con tin tưởng là họ sẽ làm được cái điều mà mình mơ ước nhưng cũng còn nhiều khó khăn lắm.
 

Con tạm biệt Thầy, mong Thầy khỏe, cố gắng truyền trao cho đời những điều quý giá mà Thầy có.
 

Tháng 11/2012
Duy Đăng Phước


4/11/12

Đâu là động tác căn bản khi luyện tập "Võ thấy"?



Chào cả nhà! 


Sáng ngủ dậy quan sát nơi chính mình Nhẫn Hạnh thấy rằng khi có một đối tượng là suy nghĩ hoặc hình ảnh chạy ra trong đầu, mà mình chưa nhận biết được thì đối tượng này nó như một "thằng ăn trộm" dẫn dắt làm mình khó chịu bởi cảm giác bực bội, và ko hài lòng đưa đến sự lo lắng rồi cảm xúc hiện ra... Nhưng khi tính biết nhận thấy ra đối tượng "ăn trộm" thì lúc này mình sẽ làm chủ được nó, một là nó tự biến mất trả lại cảm giác ổn định ban đầu, hai là "người chủ nhà "có thể bắt đối tượng "ăn trộm ở lại xoáy sâu vào tiếp tục" tra khảo "để hiểu thêm về bản chất của suy nghĩ, hình ảnh và do đâu mình cảm thấy bất an? Mình đã bị "hối lộ" bởi cái gì? Quan sát diễn biến Nhẫn Hạnh thấy đối tượng suy nghĩ, hình ảnh là "ăn trộm", tính biết (sự nhận biết) là "chủ nhà", và cái tính biết này nó luôn biết là có đối tượng xuất hiện, nhưng do mình chưa có sự nhận biết lên tính biết, vì thế mình để  "ăn trộm" tung hoành. Vì thế sự nhận biết và thấy được chính nó là vô cùng quan trọng. Nhẫn Hạnh thấy đây là động tác căn bản để tiếp tục đi sâu vào võ đường luyện võ thấy. Xin Thầy và cả nhà hướng dẫn thêm bước kế tiếp ạ. Cảm ơn Thầy và mọi người!

Tuệ Nhẫn Hạnh 
03/11/12

30/10/12

Tour "Khai mở Trí Thấy" thật thú vị!


 Thái Lan vùng đất của những nụ cười” nơi mà ở tại đó phái đoàn chúng tôi và Thầy được gặp gỡ, trò chuyện, chia sẻ cảm xúc của nhau trong những nụ cười hồn nhiên và tình yêu bất tận. Để từ nơi đó mọi người trở nên mạnh mẽ hơn và trí thấy rộng lớn hơn trong cuộc sống. Được tiếp xúc với Thầy tôi như được truyền ngọn lửa yêu thương, hơi ấm của tính thấy rộng lớn từ Thầy…

Gặp Thầy lần đầu tiên tại bờ biển Pattaya, với một vòng tròn những bàn ghế đã sắp đặt sẳn, phía gần đó là một thân hình quen thuộc, một nụ cười thân thiện, những cái ôm trìu mến, một khuôn mặt dễ gần – Ồ Thầy của chúng tôi đây rồi!

Nhìn vào phong thái, tính cách và sự nhanh nhẹn ít ai có thể ngờ rằng Thầy đã qua cái tuổi sáu mươi rồi. Thầy vui vẻ, hòa đồng gặp gỡ những hiền giả, truyền cảm hứng vào trong mỗi hiền giả tình yêu và tính thấy của mình. Như một ông bố cứng rắn, một bà mẹ hiền từ - Thầy có lúc nhẹ nhàng, có lúc cương quyết cốt chỉ mong sao cho những đứa con hiền giả của mình khôn lớn, trưởng thành và bớt ngu dại đi.

Tuy ngoài mặt Thầy cười vui vẻ nhưng trái tim luôn thổn thức vì đàn con thơ dại, nói mãi dạy bảo mãi mà chúng nó vần còn chưa chịu từ bỏ cái ôm chấp của mình, nói mãi chỉ có một vài điều nhưng khi hỏi lại thì đứa nào cũng ngơ ngơ ngác ngác. Nhiều lúc tôi thật khâm phục tình thương của Thầy. Nếu tình thương của Thầy có giới hạn thì chắc có lẽ công việc trao truyền trí thấy của Thầy đã kết thúc tự lúc nào. Nhưng không như thế, bằng tính thấy bao la và niềm yêu thương rộng lớn Thầy thực hiện công việc trao truyền của mình không chút mệt mõi cho dù nhiều lúc bệnh tật, khó khăn về kinh tế đến ngăn cản Thầy. 
 
Thầy dạy cho chúng tôi từ những cái nhỏ nhặt nhất như việc phải quan sát khi đi mua sắm, không đưa những ý tưởng riêng tư vào mà phải quan sát thật rõ, thấy thật rõ những khuynh hướng nào đang chi phối cái đầu của mình… Có nhiều điều Thầy không dạy bằng lời nói mà dạy bằng hành động để những đứa con tự quan sát Thầy và từ đó thấy được con người của mình. Thầy dùng mọi biện pháp, mọi ngôn ngữ, mọi hành động chỉ mong sao có được chỉ cần một đứa con học hỏi và nhận ra được chính mình nhưng đàn con thì vẫn còn quá ngơ ngác, vẫn không muốn rời xa vòng tay của mẹ, vẫn còn muốn nấp dưới bóng cây to để che ánh nắng chiếu rực của mùa hè.

Thầy chẳng những không giận mấy đứa con ngu của mình mà vẫn bền bỉ dạy bảo cho chúng. Thầy dạy đủ mọi điều và Thầy còn “dạy võ” nữa. Võ thấy! Thầy chỉ cho mấy đứa con phải học được những đường quyền đó, những thế đánh đó để áp dụng vào cuộc sống giúp cho mình và mọi người có nhiều niềm vui, niềm hạnh phúc hơn. Cho nên công việc của mỗi hiền giả bây giờ là phải học cho rành rõi những thế võ đó, nhận thấy rõ thế võ của mình và thế võ của đối phương để xoay chuyển mọi tình huống võ đài. 
 
Qua chuyến đi Thái Lan vừa rồi khi nghe Thầy trao truyền những thế võ độc chiêu, những thế võ mà tôi tin chắc rằng chưa có ai dạy được như thế. Nó làm cho tôi cảm thấy thật sự tự tin và một niềm cảm xúc kỳ lạ. Tự nhiên tôi cảm thấy mình trở nên khác khác, lúc trước (trong suy nghĩ) tôi rất thích được tiếp xúc, được ngồi gần Thầy, được gần hơi ấm của Thầy. Với lại, đây là lần đầu tôi được sang gặp Thầy nữa, nhưng khi Thầy dạy cho tôi và tất cả các hiền giả thì tôi lại muốn nhường cho mọi người cơ hội được ngồi gần Thầy, cơ hội tiếp xúc với Thầy không phải vì tôi không có nhu cầu đó nhưng vì tính thấy ngay từ lúc đó nó rộng rãi hơn nên tôi không cảm thấy buồn mà ngược lại còn thấy vui vui là đằng khác.
Thầy dạy cho chúng tôi làm những thí nghiệm về cuộc đời mình, dạy cho chúng tôi những vật thể thí nghiệm, dạy cho chúng tôi cái quan trọng nhất của một buổi thí nghiệm là gì? Sau khi Thầy dạy xong Thầy còn nhắn nhủ cái gì cần nắm ở trong buổi thí nghiệm đó, cái gì cần phải nhớ và cái gì không cần phải nhớ, lúc đó trong tôi hình ảnh Thầy thật vĩ đại, Thầy không cần đàn con nhớ người dạy cho chúng nó thí nghiệm mà Thầy chỉ cần đàn con nắm được quy trình thí nghiệm, kết quả thí nghiệm để áp dụng vào cuộc sống cho mình và người khác.

Tôi sẽ không quên những thế võ, những đường quyền trí thấy hôm đó và sẽ áp dụng vào trong cuộc sống của mình. Cho dù cuộc đời có những thế võ rất mạnh mẽ, rất khôn lanh, rất ma mãnh, rất hù dọa…nhưng tôi tin với thế võ độc chiêu mà Thầy trao truyền thì mọi thế võ bên ngoài đều được chuyển hóa và không là gì cả.

Tôi mong rằng qua chuyến trải nghiệm thực tế cùng Thầy tại Thái Lan, tuy rất ngắn ngủi thôi nhưng mỗi người sẽ có một sự thay đổi tích cực, một sự thay đổi lớn đem lại niềm vui cho mình và mọi người. Và tôi kính chúc, cầu nguyện cho Thầy nhiều sức khỏe để mãi mãi bền bỉ trao truyền trí thấy và ánh sáng thấy của mình.
Duy Chí Tái Sinh