Tù trưởng Joseph
(con) là thủ lĩnh bộ lạc Nez Perce. Nez Perce là một vùng
đất yên bình trải dài từ bang Idaho tới phía bắc bang
Washington.Ông nổi tiếng vì quyết liệt phản kháng các
cố gắng của chính quyền Hoa Kỳ nhằm ép buộc bộ lạc
của ông vào sống trong các khu bảo tồn. Joseph trải qua
phần lớn tuổi thơ ở một khu truyền giáo của đạo
Thiên chúa. Năm 1855, Joseph cha ký hiệp ước với Hoa Kỳ
để bộ lạc của ông có thể giữ lại phần lớn đất
đã họ có từ trước. Năm 1863 một hiêp ước khác đã
cắt giảm đáng kể số đất họ được sử hữu. Joseph
cha không công nhận hiệp ước này. Tranh cãi về hiệp
ước không được công nhận này xảy ra khi Joseph con lên
làm thủ lĩnh bộ lạc vào năm 1877. Phần lớn bộ lạc
Nez Perce sau đó bị đưa vào một khu bảo tồn ở phần
đất bây giờ là bang Oklahoma.
Bài phát biểu dưới
đây được Joseph trình bày trước quốc hội Hoa Kỳ tại
Washington vào ngày 14/1/1879
Cuối cùng tôi cũng
được phép đến Washington cùng với người bạn Yellow
Bull và người phiên dịch của tôi. Tôi rất vui vì mình
đã đến đây. Tôi đã bắt tay nhiều người bạn nhưng
có một số điều tôi vẫn không hiểu mà dường như
không ai có thể giải thích cho tôi.
Tôi không hiểu sao
chính phủ của người da trắng lại cử một người như
tướng Miles đến đánh nhau và bội tín với chúng tôi.
Một chính phủ như vậy là một chính phủ có vấn đề.
Tôi không hiểu sao có quá nhiều người chủ chốt trong
chính phủ lại được phép nói mỗi lúc một khác và hứa
hẹn đủ thứ. Tôi đã gặp tổng thống, bộ trưởng nội
vụ, bộ trưởng phụ trách vấn đề thương thuyết hòa
bình với người da đỏ, chủ tịch nghị viện và tất
cả bọn họ đều nói họ là bạn của tôi và sẽ có
công lý dành cho chúng tôi. Tất cả đều nói rất hay,
nhưng tôi không hiểu sao họ không làm gì cho chúng tôi
như họ đã nói. Tôi đã nghe quá nhiều lời nói mà không
thấy hành động gì cả.
Lời nói hay không có
giá trị lâu dài nếu nó không đồng nghĩa với hành động
nào đó. Sinh mạng đồng bào tôi, tổ quốc tôi bị người
da trắng dày xéo là những thứ không thể trả bằng
tiền. Tiền không bảo vệ được mồ mả cha ông chúng
tôi. Tiền không thể dùng để mua ngựa và gia súc của
chúng tôi. Chúng tôi đã mất những đứa con mà tiền
không thể mang chúng trở về. Lời nói hay không giúp vị
chỉ huy quân đội của các người là tướng Miles giữ
lời hứa. Lời lẽ hay không cho dân tôi một mái nhà để
họ có thể sống bình yên và tự lo cuộc sống của
mình. Tôi đã chán nghe những lời nói chẳng đi đến
đâu. Tim tôi mệt mỏi khi nhớ tới những lời tốt đẹp
được nói mà không làm. Những người không còn tư cách
để nói vẫn đang tiếp tục nói quá nhiều.
Đã có quá nhiều sự
suy diễn sai lệch, quá nhiều hiểu lầm giữa người da
trắng và da đỏ. Nếu người da trắng muốn sống hòa
bình với người da đỏ thì anh ta cứ việc làm như vậy.
Chúng ta không cần phải xung đột với nhau. Hãy đối xử
với mọi con người bình đẳng như nhau. Hãy để tất cả
bình đẳng như nhau trước pháp luật. Hãy cho mọi con
người cơ hội bình đẳng để sống và phát triển. Mọi
con người đều được tạo ra bởi Thượng Đế. Tất cả
là anh em một nhà. Trái đất là mẹ của tất cả con
người và mọi con người cần có quyền bình đẳng khi
sống trên cùng một mặt đất.
Việc cho rằng một
con người được sinh ra để sống tự do lại có thể
bằng lòng với việc bị ấn định cho một chỗ ở và
bị cấm không được tự do đi đến nơi họ muốn chẳng
khác gì cho rằng tất cả các dòng sông có thể chảy
ngược. Nếu bạn buộc con ngựa vào cọc, bạn có mong nó
béo tốt lên được hay không? Nếu bạn ấn định cho
người da đỏ một mảnh đất nhỏ và bắt anh ta nhất
định phải ở đó, thì người da đỏ không vui mà cũng
chẳng phát triển và thịnh vượng được. Tôi đã hỏi
vài thủ lĩnh da trắng họ lấy quyền gì để bảo người
da đỏ chỉ được ở một chỗ trong khi họ lại thấy
người da trắng muốn đi đâu thì đi. Những người da
trắng tôi hỏi đã không thể trả lời câu hỏi của
tôi.
Tôi chỉ yêu cầu
chính quyền da trắng đối xử với chúng tôi công bằng
như đối với tất cả những con người khác. Nếu tôi
không thể về nơi đã từng là nhà mình, hãy để tôi có
một mái nhà ở nơi người dân không phải chết quá
nhanh. Tôi muốn định cư ở thung lũng Bitter Root Valley. Ở
đó người dân của chúng tôi sẽ hạnh phúc, ở chỗ ở
hiện nay, họ đang chết dần chết mòn. Ba người đã
chết từ khi tôi rời trại để đi Washington.
Khi nghĩ đến những
điều đang xảy ra cho dân tộc mình, tim tôi nặng trĩu.
Tôi thấy người dân của tôi bị đối xử giống như
những kẻ ngoài vòng pháp luật và bị đuổi chạy từ
vùng này sang vùng khác và bắn chết như thú vật.
Tôi biết sắc tộc
của chúng tôi sẽ phải thay đổi. Chúng tôi không thể
giữ sắc tộc của riêng mình khi người da trắng đến
đây. Chúng tôi chỉ đòi hỏi một cơ hội công bằng để
sống như mọi con người khác. Chúng tôi muốn được
thừa nhận là con người. Chúng tôi đòi hỏi pháp luật
công bằng cho tất cả mọi người. Nếu một người da
đỏ vi phạm pháp luật, hãy dùng luật để phạt anh ta.
Nếu một người da trắng phạm luật, cũng phải phạt
bằng luật pháp.
Hãy để tôi được
làm con người tự do, tự do đi lại, tự do dừng chân
nơi mình muốn, tự do làm việc, tự do buôn bán ở nơi
tôi chọn, tự do chọn người làm thầy chúng tôi, tự do
theo tín ngưỡng của cha ông, tự do nói năng, suy nghĩ và
hành động vì lợi ích bản thân mình – và tôi sẽ tôn
trọng tất cả các quy định của luật pháp cũng như
chịu sự trừng phát của pháp luật nếu vi phạm.
Chừng nào người da
trắng có thể đối xử với người da đỏ như với
chính người da trắng, chiến tranh giữa chúng ta sẽ chấm
dứt. Giữa chúng ta sẽ không còn gì khác biệt – chúng
ta sẽ là anh em cùng cha mẹ, cùng sống chung dưới một
bầu trời, trên cùng một đất nước và có cùng một
chính phủ. Khi đó Thượng Đế trên cao sẽ mỉm cười
với mảnh đất này và đem mưa đến gột sạch máu mà
bàn tay anh em chúng ta đã bôi bẩn lên mặt đất. Đây là
lúc người da đỏ chúng tôi cầu nguyện và chờ đợi.
Tôi hy vọng tiếng kêu rên của những người đàn ông và
đàn bà bị thương không bao giờ còn vọng đến tai
Thượng Đế trên cao và tất cả mọi người có thể coi
nhau như anh em một nhà.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét